Hiển thị các bài đăng có nhãn Hãy giúp em. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hãy giúp em. Hiển thị tất cả bài đăng

"Con ơi! con đừng khinh mẹ..."

Bao nhiêu xa xót, bỡn cợt, vui đùa chị Sáu đã thử hết với đứa con bệnh tật của mình, thế nhưng vô vọng, cháu vẫn lặng im, khinh lặng và mang những biểu hiện khác thường của bệnh bại não vào đời.


Chị Nguyễn Thị Sáu (ở thôn 2, xã Thạch Đà, huyện Mê Linh, Hà Nội) nằm ôm đứa con 4 tuổi đang khóc ở khoa bỏng trẻ em, Viện Bỏng Quốc gia. Hai mẹ con co quắp, tội nghiệp. Cháu Toàn bị bại não từ nhỏ, lớn lên với những dấu hiệu khác thường… Vừa rồi do cào, cấu nồi nước sôi cháu lại bị bỏng toàn bộ phần ngực và phần cánh tay non dại.

“Con ơi con đừng khinh mẹ!”


“Con há miệng ra nói cho mẹ xem nào. Con há miệng ra để mẹ xem con có ngậm cái gì không mà con không chịu nói? Con gọi mẹ đi con” nhiều khi ngồi trông con chị Sáu quát con như van nài để con nói… Thế nhưng đáp lại Toàn chỉ nhìn mẹ bằng con mắt vô hồn - Một đôi mắt to với phần đồng tử giãn.

Lúc tủi thân, chị nói với con vừa đau đớn vừa chua xót “Con ơi con đừng khinh mẹ, con nói với mẹ đi”. Thế nhưng vẫn một đôi mắt vô hồn ấy nhìn chị. Nỗ lực của người mẹ nghèo như chị ngày càng rơi vào bế tắc khi Toàn lên 2, lên 4 chỉ biết khóc ư ử nhưng không thành tiếng.
Toàn không nháy mắt, không động đậy kể cả khi người lạ đến gần
  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS